Lần thứ hai đến Măng Đen, mình vẫn chẳng muốn rời đi. Nếu lần trước là hành trình khám phá từ thác nước đến rừng thông, thì lần này tụi mình chọn kiểu du lịch… từ từ – chầm chậm, thong thả tận hưởng không khí mát lạnh, cái nắng dịu nhẹ sáng sớm, và vài cơn mưa bất chợt như tâm trạng nàng thơ.

Di chuyển đến Măng Đen
Từ Sài Gòn, có xe giường nằm phòng riêng của Phượng Thu và Tâm Anh: Chất lượng ổn áp, bác tài lịch sự, đi đường đèo khá êm - 400k/chiều.
Ngoài ra, ai thích bay thì có thể chọn chuyến Sài Gòn – Pleiku, rồi từ đó thuê xe đi tiếp khoảng 3 tiếng nha. Còn nếu hỏi mình? Mình chọn xe giường nằm. Ngủ một giấc, mở mắt ra là thấy Măng Đen rồi.

Măng Đen đi đâu, chơi gì?
Lần trước mình đã check-in kha khá điểm nổi tiếng:
- Thác Pa Sỹ – thác nước trắng xóa giữa rừng xanh.
- Cầu treo Kon Tu Rằng – cảm giác đứng trên cầu lộng gió, dưới là suối chảy róc rách, thích lắm.
- Hồ Đăk Ke – cảnh đẹp thơ mộng, nước trong veo.
- Khu 37 hộ – nơi cảm nhận cuộc sống của bà con bản địa.

Lần này, tụi mình đi theo kiểu chậm rãi, cứ thế mà tận hưởng:
- Bến tàu thượng Kon Tum (rừng chết Măng Đen) – Hành trình vào đây tốn hẳn nửa ngày, vì phải ngồi thuyền vào hơi lâu tí ti. Đến nơi, tụi mình chụp ảnh, trek nhẹ vào thác Khỉ, đường hơi trơn trợt do mấy ngày mưa nhưng bù lại cảnh đẹp hoang sơ đáng giá. Sau đó lên bè ngồi ăn trưa, nhâm nhi ly nước, ngắm thác rồi lại chill.
- Con đường thông cổng chào Măng Đen – Nhìn ảnh cứ tưởng chỉ có thông, đến nơi mới biết có thêm… rất nhiều xe chạy ngang. Chụp ảnh nhớ cẩn thận nhé mọi người.
- Làng Kon Pring – Vẫn là chiếc nhà rông sừng sững lần trước mình đã check-in, lần này quay lại vẫn thấy thích. Ghé một quán cà phê nhỏ trong làng: Bảo tàng ký ức 520, bạn nhân viên siêu dễ thương, pha cà phê cũng ngon nữa.
- Đường thông chữ S – Chạy xe theo Maps, đường vắng nhưng đến nơi thì thấy mấy team khác cũng đang chụp ảnh. Lúc đầu tưởng mỗi tụi mình “gan”, ai dè cũng có kha khá người mê sống ảo ghé qua.
- Mấy quán cà phê Măng Đen thì không bao giờ thiếu những quán đẹp, không gian chill, đồ uống ngon. Nhiều quán cứ bước vào là chỉ muốn ngồi lười cả buổi.

Măng Đen ăn gì?
- Gà nướng cơm lam Cô Sinh – Món ăn "must-try" của vùng này, lần nào ăn cũng ngon.
- Cháo nấm nhà Lành – Trời lạnh mà có tô cháo nấm nghi ngút khói thì hết sảy.
- Lẩu xuyên tiêu Lữ Quán – Món lẩu cay the đã đời, ăn xong ấm bụng mà ngon mê ly.
- Phở khô Gia Lai – Đặc sản Tây Nguyên, sợi phở dai dai, nước lèo đậm đà.
- Chợ đêm Măng Đen: ti tỉ món ăn chỗ chill buổi tối.

Ở đâu tại Măng Đen?
Lần này tụi mình ở Mang Diang, một khách sạn xinh xắn, ấm cúng. Không gian sạch đẹp, nhân viên thì dễ thương hết nấc. Sáng mở mắt ra là thấy sương giăng trước hiên, không khí lạnh lạnh, chỉ muốn quấn chăn thêm chút nữa cho trọn vẹn cảm giác “lười”.

Điều tuyệt vời nhất ở Măng Đen
Người ta thương một nơi đâu chỉ vì cảnh đẹp, mà còn vì những con người ở đó. Và với mình, Măng Đen là một nơi như vậy – hiền hòa, dịu dàng và chân thành đến lạ.
Từ bác tài taxi, chị phục vụ quán ăn, đến các em đồng bào chèo thuyền lặng lẽ đưa khách qua hồ, ai cũng thân thiện, dễ thương như thể đã quen nhau từ lâu. Mình cảm giác mỗi người dân ở đây như đều là một hướng dẫn viên du lịch không chuyên, sẵn sàng chỉ đường, kể chuyện, hay đơn giản là tặng một nụ cười hiền lành cho du khách vậy.
Măng Đen vẫn còn hoang sơ, đường đi có thể chưa thuận lợi với tất cả mọi người, nhưng với mình, 100% lý do để quay lại không chỉ là cảnh đẹp, mà chính là sự hiếu khách, chân tình của con người nơi đây. Hẹn ngày gặp lại, Măng Đen ơi.
Review và ảnh xinh của bạn Phương Quỳnh (FB)